Bạn có bao giờ xem một bộ phim nào đó, rồi mãi sau này vẫn còn vương vấn trong tâm trí, tự hỏi về ý nghĩa sâu xa đằng sau những thước phim đầy mê hoặc đó không?
Mình thì có đấy! Và mỗi khi nhắc đến những trải nghiệm điện ảnh “để đời” như vậy, mình không thể không nghĩ ngay đến Federico Fellini – một trong những đạo diễn vĩ đại nhất mọi thời đại của điện ảnh Ý.
Ông ấy không chỉ đơn thuần là người kể chuyện, mà là một “phù thủy” thực sự, vẽ nên những giấc mơ, những ảo ảnh sống động trên màn ảnh rộng, biến mỗi tác phẩm thành một bức tranh siêu thực đầy cảm xúc và triết lý.
Mình nhớ như in cái cảm giác choáng ngợp khi lần đầu xem “La Dolce Vita”, cứ như đang lạc vào một Rome hoa lệ nhưng cũng đầy phù phiếm. Hay “8½” với những suy tư nội tâm sâu sắc, mình tin rằng bất cứ ai làm công việc sáng tạo cũng sẽ tìm thấy mình trong đó.
Dù đã nhiều thập kỷ trôi qua, di sản mà Fellini để lại vẫn không ngừng truyền cảm hứng, vẫn là nguồn tư liệu quý giá cho các thế hệ đạo diễn, biên kịch và những người yêu điện ảnh trên khắp thế giới.
Thậm chí, mình thấy các bạn trẻ bây giờ, khi khám phá điện ảnh cổ điển, vẫn ngỡ ngàng trước phong cách độc đáo và tầm nhìn vượt thời gian của ông. Bạn có tò mò muốn “giải mã” thế giới đầy màu sắc và đôi khi kỳ dị của Federico Fellini không?
Mình sẽ cùng bạn đi sâu vào tìm hiểu những bộ phim, phong cách làm việc và tầm ảnh hưởng không thể phủ nhận của ông ấy trong bài viết này. Hãy cùng mình khám phá thật kỹ ngay dưới đây nhé!
Tuyệt vời! Chúng ta đã có một lượng thông tin phong phú về Federico Fellini. Bây giờ, tôi sẽ bắt đầu viết bài blog theo đúng yêu cầu, đảm bảo cấu trúc, phong cách, và các tiêu chí EEAT + lợi nhuận.
Đây là bản nháp đầu tiên, tôi sẽ chỉnh sửa và làm phong phú thêm để đảm bảo độ dài và tính “người thật” của bài viết. *
Những Giấc Mơ Khổng Lồ Trên Màn Ảnh Bạc

Khi Hiện Thực Và Ảo Ảnh Hòa Quyện
Bạn biết không, mỗi lần xem phim của Fellini, mình cứ có cảm giác như đang bước vào một giấc mơ vừa quen thuộc vừa xa lạ vậy. Đó không phải là kiểu giấc mơ logic, mà là những hình ảnh, cảm xúc cứ thế ập đến, lúc thì vui tươi rực rỡ, lúc lại sâu lắng đầy suy tư. Fellini có một khả năng thiên bẩm trong việc làm mờ ranh giới giữa thực và ảo, khiến mình đôi khi tự hỏi, liệu cuộc sống này có phải cũng chỉ là một giấc mơ lớn mà thôi? Ông ấy không chỉ kể chuyện, mà còn “vẽ” ra những thế giới nội tâm phức tạp, nơi những ký ức tuổi thơ, những khát vọng thầm kín và cả những nỗi sợ hãi vô hình cứ thế hiện ra rõ ràng trên màn ảnh. Mình nhớ mãi những cảnh quay hoành tráng nhưng cũng đầy chất thơ trong “La Dolce Vita”, cứ như mình đang thực sự lang thang trên con phố Via Veneto sôi động của Rome, nhưng rồi lại lạc vào một không gian tĩnh lặng đầy chiêm nghiệm. Ông không hề cố gắng tái tạo một thế giới hiện đại cụ thể, trung thực về mặt vật chất, mà thay vào đó, ông tạo ra một thế giới cá nhân mang tính chủ quan sâu sắc và ước lệ, đúng chất một thi sĩ điện ảnh. Những tác phẩm của ông không chỉ để xem, mà để cảm nhận, để chiêm nghiệm, và để mỗi người tự tìm thấy một phần của mình trong đó.
Từ Ký Ức Tuổi Thơ Đến Biểu Tượng Điện Ảnh
Có lẽ một phần lớn phong cách “mộng mơ” của Fellini đến từ chính tuổi thơ ông. Sinh ra ở Rimini, những kỷ niệm về thành phố biển này đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho nhiều bộ phim của ông, như “I Vitelloni” hay “Amarcord”. Mình từng đọc được rằng ông ấy không coi những ký ức đó là sự thật hoàn toàn, mà là những “sáng tạo” của riêng mình, và điều đó càng làm mình thấy ông thật đặc biệt. Ông biến những mảnh ghép rời rạc của quá khứ thành một bức tranh sống động, đôi khi hài hước, đôi khi chua xót, nhưng luôn đầy ắp cảm xúc. Cái cách ông ấy khắc họa những nhân vật, từ cô gái ngây thơ Gelsomina trong “La Strada” đến nhà báo Marcello Rubini đầy hoang mang trong “La Dolce Vita”, đều khiến mình cảm thấy họ thật gần gũi và chân thực, dù bối cảnh phim đôi khi lại siêu thực đến khó tin. Ông ấy đã chứng minh rằng, nghệ thuật không nhất thiết phải là bản sao của thực tế, mà có thể là một tấm gương phản chiếu tâm hồn con người một cách sâu sắc và độc đáo nhất.
“Cuộc Sống Ngọt Ngào” Và Nỗi Khát Khao Vô Tị
La Dolce Vita: Một Bức Chân Dung Xã Hội
Nhắc đến Fellini thì không thể không nhắc đến “La Dolce Vita” (Cuộc sống ngọt ngào) – một bộ phim mà mình tin rằng ai cũng nên xem ít nhất một lần trong đời. Ngay từ tựa đề đã đủ sức hút rồi phải không? Nó không chỉ là một bộ phim, mà là một trải nghiệm điện ảnh thực sự, đưa người xem vào một Rome hoa lệ, tiệc tùng xa hoa của những năm 1950-1960. Marcello Rubini, một nhà báo giải trí quyến rũ nhưng luôn cảm thấy trống rỗng, đã dẫn dắt chúng ta qua những bữa tiệc thâu đêm, những cuộc gặp gỡ phù phiếm với giới thượng lưu, nghệ sĩ, và cả những mối tình hời hợt. Mình vẫn còn nhớ như in cảnh Anita Ekberg trong vai Sylvia tắm dưới đài phun nước Trevi – một cảnh quay đã trở thành biểu tượng kinh điển của điện ảnh thế giới, vừa quyến rũ, vừa lột tả sự xa hoa, tự do của một thời đại. Fellini không chỉ tái hiện một Rome tráng lệ, mà còn lột tả một cách chân thực sự chuyển mình của xã hội Ý sau chiến tranh, nơi những giá trị truyền thống dần phai nhạt và con người tìm kiếm niềm vui tức thời, nhưng lại ẩn chứa sự mất định hướng và khủng hoảng về giá trị sống. Bộ phim này đã khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều về ý nghĩa thực sự của hạnh phúc và “cuộc sống ngọt ngào”.
Sự Ra Đời Của “Paparazzi” Và Tầm Ảnh Hưởng
Có một điều thú vị mà không phải ai cũng biết, đó là chính “La Dolce Vita” đã khai sinh ra thuật ngữ “paparazzi” – những tay săn ảnh người nổi tiếng. Nhân vật Paparazzo, một nhiếp ảnh gia luôn bám theo Marcello, đã trở thành biểu tượng cho nghề nghiệp này. Điều đó cho thấy sức ảnh hưởng sâu rộng của bộ phim không chỉ trong điện ảnh mà còn cả trong văn hóa đại chúng. “La Dolce Vita” không chỉ thành công về mặt thương mại mà còn giành giải Cành cọ vàng tại Liên hoan phim Cannes năm 1960 và Giải Oscar cho thiết kế trang phục. Nó đã tác động đến nhiều thế hệ nhà làm phim và khán giả trên toàn thế giới, trở thành nguồn cảm hứng cho vô số tác phẩm về sau. Đối với mình, việc một bộ phim có thể tạo ra một thuật ngữ mới và duy trì sức ảnh hưởng lớn đến vậy là điều thực sự đáng kinh ngạc. Nó không chỉ là một câu chuyện về Rome hay một thời kỳ, mà là một ngụ ngôn về hành trình tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống, một điều mà bất cứ ai cũng có thể đồng cảm.
8½: Cuộc Khủng Hoảng Sáng Tạo Của Một Thiên Tài
Thế Giới Nội Tâm Của Guido Anselmi
Nếu “La Dolce Vita” là một bức tranh toàn cảnh về xã hội, thì “8½” (Tám rưỡi) lại là một cuộc lặn sâu vào thế giới nội tâm của một nghệ sĩ – đạo diễn Guido Anselmi. Bộ phim này thật sự đặc biệt bởi nó là một bộ phim về quá trình làm phim, về sự bế tắc sáng tạo của chính Guido, người đang phải đối mặt với áp lực làm một tác phẩm mới mà không hề có ý tưởng cụ thể nào. Mình thấy cái cảm giác khủng hoảng này thực sự quen thuộc với những người làm công việc sáng tạo, cứ như thể Fellini đang kể câu chuyện của chính mình vậy. “8½” đan xen giữa hiện thực, hồi ức tuổi thơ, tưởng tượng và cả những giấc mơ của nhân vật chính, tạo nên một dòng chảy ý thức trực quan độc đáo. Fellini đã khéo léo xóa nhòa ranh giới giữa các thế giới ấy bằng những cú cắt dựng đột ngột, khiến khán giả như được trải nghiệm trực tiếp tâm trí của Guido. Mỗi khi xem, mình lại thấy được thêm những tầng ý nghĩa mới, những suy tư về cuộc đời, về nghệ thuật và về chính bản thân mình.
Một “Phản Ngụ Ngôn” Về Giới Hạn Con Người
“8½” không chỉ là một bộ phim về sự bế tắc, mà còn là một “phản ngụ ngôn” về giới hạn của con người. Fellini không cố gắng đưa ra một lời giải đáp nào cho con đường dẫn đến thành công của một đạo diễn, mà chỉ dựng lên thế giới riêng tư đầy phức tạp của một nghệ sĩ. Mình thực sự ấn tượng với cách ông ấy thể hiện rằng, dù bị giới hạn, con người vẫn không ngừng tỏa ra sức hút và vẻ đẹp huyền bí vô tận. Bộ phim này đã giành hai giải Oscar, bao gồm Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất và Trang phục xuất sắc nhất vào năm 1964, và được nhiều nhà phê bình cũng như đạo diễn lớn coi là một trong những tác phẩm vĩ đại nhất mọi thời đại. Thậm chí, Stanley Kubrick cũng từng nói “I Vitelloni” của Fellini là bộ phim yêu thích của ông. “8½” thực sự đã định nghĩa lại khái niệm điện ảnh là gì, điều mà điện ảnh có thể làm và nó có thể dẫn bạn đi đến đâu. Nó là một lời mời gọi để chúng ta cảm nhận trước khi cố gắng hiểu, để mở lòng đón nhận những điều kỳ diệu và đôi khi kỳ dị trong nghệ thuật và cuộc sống.
Dấu Ấn Fellini: Phong Cách Độc Đáo Khó Lẫn
Sự Kết Hợp Giữa Chủ Quan Và Hài Kịch Ý
Điều mình yêu thích nhất ở Fellini chính là cái “chất” rất riêng, không thể lẫn vào đâu được của ông. Ông có một phong cách vô cùng đặc biệt, pha trộn giữa trí tưởng tượng phong phú, những hình ảnh mang tính baroque và sự gần gũi với đời thực. Cảm giác như mỗi khung hình đều là một bức tranh sống động, kể một câu chuyện riêng. Fellini thường đưa những yếu tố siêu thực, những hình ảnh như bước ra từ giấc mơ vào phim của mình, nhưng đồng thời lại không làm mất đi sự chân thật trong việc khắc họa cảm xúc và con người. Ông ấy từng hợp tác với đạo diễn tân hiện thực Roberto Rossellini, nhưng con đường nghệ thuật của ông đã phát triển theo hướng khác biệt, nơi trí tưởng tượng phong phú dần thay thế hiện thực làm nguồn cảm hứng chính. Chính sự kết hợp độc đáo này đã tạo nên những tác phẩm vừa có chiều sâu triết lý, vừa có sự hài hước tinh tế, đậm chất “commedia all’italiana” của Ý. Mình nghĩ chính cái cách ông ấy “nghịch lý hóa” hiện thực, khiến mọi thứ trở nên lung linh và đầy tính biểu tượng, đã làm nên tên tuổi của Fellini.
Nhân Vật Nữ Trong Vũ Trụ Fellini
Một điều nữa khiến mình đặc biệt chú ý khi xem phim của Fellini là cách ông khắc họa các nhân vật nữ. Không ít đạo diễn có xu hướng lý tưởng hóa hoặc đơn giản hóa hình tượng phụ nữ, nhưng Fellini thì khác. Từ Gelsomina ngây thơ trong “La Strada” cho đến Cabiria đầy nghị lực trong “Nights of Cabiria” hay Sylvia quyến rũ trong “La Dolce Vita”, mỗi người phụ nữ đều có một vẻ đẹp, một câu chuyện và một chiều sâu tâm lý riêng biệt. Vợ của ông, nữ diễn viên Giulietta Masina, là một nàng thơ và cũng là người cộng tác thân thiết, đã thổi hồn vào nhiều vai diễn để đời, đặc biệt là Gelsomina và Cabiria. Mình cảm thấy Fellini thực sự tôn trọng và yêu mến phụ nữ, thể hiện qua cách ông khai thác những khía cạnh phức tạp trong tâm hồn họ, từ sự yếu đuối đến mạnh mẽ, từ khao khát tình yêu đến nỗi đau khổ nội tâm. Có lẽ chính vì vậy mà các nhân vật nữ của ông luôn để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng khán giả, khiến mình cứ mãi vương vấn sau khi xem phim.
Âm Nhạc Nino Rota: Linh Hồn Của Những Giấc Mơ

Bản Giao Hưởng Của Cảm Xúc
Nếu hình ảnh là linh hồn của phim Fellini, thì âm nhạc của Nino Rota chính là nhịp đập trái tim không thể thiếu. Mình không thể tưởng tượng được phim của ông ấy sẽ như thế nào nếu thiếu đi những bản nhạc đầy mê hoặc của Rota. Hai người là những cộng sự ăn ý nhất trong ba thập kỷ, và âm nhạc của Rota đã trở thành một phần không thể tách rời, định hình nên bản sắc của điện ảnh Fellini. Từ những giai điệu buồn man mác của “La Strada” cho đến sự lộng lẫy, vui tươi của “La Dolce Vita” hay sự kỳ ảo trong “8½”, mỗi bản nhạc đều gói trọn cảm xúc và truyền tải trọn vẹn tinh thần của bộ phim. Nó không chỉ là nhạc nền, mà là một nhân vật sống, dẫn dắt cảm xúc của người xem qua từng khung hình. Mình tin rằng, chính nhờ sự kết hợp tài tình giữa hình ảnh siêu thực của Fellini và âm nhạc đầy biểu cảm của Rota mà các tác phẩm của ông trở nên bất hủ và có sức lay động mạnh mẽ đến vậy. Giống như một vũ điệu của cảm xúc, âm nhạc của Rota đã làm tăng thêm chiều sâu và sự huyền ảo cho thế giới điện ảnh của Fellini.
Tạo Nên Không Gian “Felliniesque”
Cái cách mà âm nhạc của Nino Rota hòa quyện vào các tác phẩm của Fellini đã tạo ra một không gian mà người ta hay gọi là “Felliniesque” – một từ ngữ dùng để miêu tả những thứ vừa siêu thực, vừa có chút kỳ quái, vừa tráng lệ và đầy cảm xúc. Nghe thì có vẻ phức tạp, nhưng khi bạn xem phim của ông ấy, bạn sẽ hiểu ngay thôi. Rota đã sáng tác những bản nhạc không chỉ đơn thuần là giai điệu, mà là những câu chuyện kể bằng âm thanh, làm nổi bật những nét đặc trưng trong phong cách của Fellini. Mỗi khi nghe những bản nhạc ấy, dù không xem phim, mình vẫn có thể hình dung ra những hình ảnh, những con người, những câu chuyện mà Fellini đã tạo ra. Đó là một sự kết hợp hoàn hảo, nơi âm nhạc và hình ảnh cùng kể một câu chuyện, cùng dẫn dắt khán giả vào một thế giới đầy mê hoặc. Mình nghĩ đó là một trong những lý do khiến phim của Fellini luôn có sức sống lâu bền và không ngừng truyền cảm hứng cho các thế hệ sau.
Di Sản Bất Diệt Và Sức Ảnh Hưởng Vượt Thời Gian
Nguồn Cảm Hứng Vô Tận Cho Điện Ảnh Thế Giới
Dù đã qua đời nhiều thập kỷ, nhưng di sản của Fellini vẫn luôn hiện hữu và truyền cảm hứng mạnh mẽ cho điện ảnh thế giới. Ông được coi là một trong những đạo diễn có ảnh hưởng nhất thế kỷ 20, với bốn giải Oscar cho phim nói tiếng nước ngoài hay nhất và một giải Oscar danh dự cho những đóng góp trọn đời. Những đạo diễn nổi tiếng như Martin Scorsese, Stanley Kubrick, Woody Allen, và thậm chí cả Tim Burton hay Terry Gilliam đều chịu ảnh hưởng sâu sắc từ phong cách của Fellini. Mình từng đọc được rằng đạo diễn Bernardo Bertolucci đã thú nhận “La Dolce Vita” chính là lý do đầu tiên khiến ông rẽ ngang vào điện ảnh. Điều đó cho thấy sức mạnh và tầm ảnh hưởng của Fellini là lớn đến nhường nào. Không chỉ là một nhà làm phim, ông ấy đã trở thành một biểu tượng văn hóa, một “phù thủy” của điện ảnh Ý trong mắt thế giới. Đối với mình, việc các tác phẩm của ông vẫn được trình chiếu và thảo luận sôi nổi cho đến tận ngày nay (như việc “8½” được chiếu tại Tuần lễ Thời trang Milan 2026) cho thấy giá trị nghệ thuật của ông là vĩnh cửu.
Khi Điện Ảnh Trở Thành Một Hình Thái Nghệ Thuật
Martin Scorsese từng viết về Fellini rằng “Bạn có thể nói rất nhiều thứ về phim của Fellini, nhưng có một thứ không thể chối cãi: chúng là điện ảnh. Tác phẩm của Fellini đã đi một chặng đường đủ dài để hướng tới việc định nghĩa hình thái nghệ thuật này.” Câu nói này thực sự đã chạm đến mình. Fellini không chỉ tạo ra những bộ phim giải trí, mà ông đã nâng tầm điện ảnh lên thành một hình thái nghệ thuật đích thực, nơi sự sáng tạo không có giới hạn và trí tưởng tượng được bay bổng. Ông không ngần ngại thử nghiệm, phá vỡ các cấu trúc kể chuyện truyền thống để tạo ra những trải nghiệm độc đáo cho người xem. Mình nghĩ điều đó rất quan trọng, đặc biệt trong bối cảnh hiện nay khi “nội dung” đang dần trở thành một thuật ngữ thương mại chung chung cho mọi hình ảnh chuyển động. Fellini nhắc nhở chúng ta về giá trị cốt lõi của điện ảnh: sự kỳ diệu, khả năng khám phá thế giới nội tâm và kết nối con người. Di sản của ông không chỉ là những bộ phim, mà là một lời khẳng định về sức mạnh và vẻ đẹp của nghệ thuật điện ảnh, một niềm tin bất diệt vào khả năng kể chuyện bằng hình ảnh và âm thanh.
| Tác Phẩm Nổi Bật | Năm Phát Hành | Giải Thưởng Quan Trọng | Nét Đặc Trưng |
|---|---|---|---|
| La Strada (Con Đường) | 1954 | Giải Oscar cho Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất, Sư tử bạc LHP Venice | Câu chuyện buồn về số phận con người, sự ngây thơ và tình yêu khắc nghiệt. |
| Nights of Cabiria (Đêm của Cabiria) | 1957 | Giải Oscar cho Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất | Chân dung một cô gái mại dâm kiên cường, luôn tìm kiếm hy vọng dù cuộc đời khắc nghiệt. |
| La Dolce Vita (Cuộc Sống Ngọt Ngào) | 1960 | Cành cọ vàng LHP Cannes, Giải Oscar cho Thiết kế Trang phục | Bức tranh tráng lệ nhưng phù phiếm về giới thượng lưu Rome, khai sinh thuật ngữ “paparazzi”. |
| 8½ (Tám Rưỡi) | 1963 | Giải Oscar cho Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất, Giải Oscar cho Trang phục xuất sắc nhất | Phim mang tính tự truyện, khám phá khủng hoảng sáng tạo và thế giới nội tâm của đạo diễn. |
| Amarcord | 1973 | Giải Oscar cho Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất | Hồi ức sống động, siêu thực về tuổi thơ của Fellini ở thị trấn Rimini những năm 1930. |
Những Bài Học Sâu Sắc Từ Góc Nhìn Fellini
Thấu Hiểu Con Người Qua Từng Giấc Mơ
Khi xem phim của Fellini, mình không chỉ đơn thuần là xem một câu chuyện, mà còn là một hành trình khám phá tâm lý con người. Ông ấy có khả năng đặc biệt trong việc thể hiện những mặt ẩn sâu, phức tạp nhất trong tâm hồn chúng ta. Mình nhớ có lần xem “Nights of Cabiria”, hình ảnh cô gái Cabiria dù trải qua bao nhiêu cay đắng, bị lừa dối hết lần này đến lần khác, vẫn giữ một nụ cười lạc quan cuối phim. Nó khiến mình xúc động và suy nghĩ rất nhiều về nghị lực sống, về khả năng tìm thấy hy vọng ngay cả trong những hoàn cảnh tưởng chừng như tồi tệ nhất. Fellini không phán xét nhân vật của mình, mà ông ấy chỉ đơn thuần là đặt họ vào những tình huống, để họ tự bộc lộ bản chất của mình. Ông ấy đã dạy mình rằng, mỗi con người, dù có vẻ ngoài khác biệt hay có những lựa chọn kỳ lạ, đều ẩn chứa một thế giới nội tâm phong phú đáng để khám phá và thấu hiểu. Đó là một cái nhìn nhân văn sâu sắc mà mình cảm thấy rất trân trọng.
Sức Mạnh Của Trí Tưởng Tượng Và Sự Sáng Tạo
Cuối cùng, điều mình học được nhiều nhất từ Federico Fellini chính là sức mạnh phi thường của trí tưởng tượng và sự sáng tạo. Ông ấy đã chứng minh rằng nghệ thuật không có giới hạn, và một khi bạn dám mơ, dám nghĩ khác, bạn có thể tạo ra những điều kỳ diệu. Từ những cảnh quay hoành tráng đầy tính biểu tượng đến những đoạn thoại đầy triết lý, mỗi chi tiết trong phim của Fellini đều được ông chăm chút, biến chúng thành một phần của một vũ trụ nghệ thuật riêng. Mình nghĩ, bất cứ ai làm công việc sáng tạo, hay chỉ đơn giản là muốn tìm kiếm nguồn cảm hứng mới mẻ trong cuộc sống, đều có thể học hỏi rất nhiều từ ông. Fellini đã không ngừng phá vỡ các quy tắc, không ngừng thử nghiệm để tạo ra những tác phẩm độc đáo, mang đậm dấu ấn cá nhân. Đó là một bài học vô giá về sự dũng cảm, về niềm tin vào bản thân và về việc luôn giữ cho ngọn lửa sáng tạo cháy mãi trong mình. Cứ như ông nói, đừng quá cố gắng “hiểu” một bộ phim, hãy cứ cảm nhận nó bằng trực giác, bằng cảm xúc, và bạn sẽ thấy những điều kỳ diệu.
글을 마치며
Thế là chúng ta đã cùng nhau du hành qua thế giới điện ảnh đầy mê hoặc của Federico Fellini rồi đấy! Mình tin rằng, những giấc mơ khổng lồ trên màn ảnh bạc của ông không chỉ là những thước phim đơn thuần, mà còn là cánh cửa mở ra thế giới nội tâm sâu thẳm của mỗi chúng ta. Cứ mỗi lần xem phim Fellini, mình lại thấy được những điều mới mẻ, từ sự tráng lệ của Rome, sự bế tắc của người nghệ sĩ, cho đến những số phận con người đầy nghiệt ngã nhưng cũng không kém phần lạc quan. Ông ấy đã dạy mình cách cảm nhận nghệ thuật bằng trái tim, bằng trực giác, thay vì cố gắng phân tích mọi thứ một cách khô khan. Mình hy vọng rằng, qua bài viết này, bạn cũng đã cảm nhận được một phần nào đó cái “chất” Fellini rất riêng, rất con người, và có lẽ đã tìm thấy thêm một đạo diễn vĩ đại để đưa vào danh sách yêu thích của mình. Dù bạn là người yêu điện ảnh lâu năm hay mới bắt đầu khám phá, thế giới của Fellini luôn rộng mở để chào đón bạn với những điều bất ngờ và đầy cảm hứng.
알아두면 쓸모 있는 정보
1. Nếu bạn đang băn khoăn không biết bắt đầu từ đâu để khám phá thế giới của Fellini, mình gợi ý bạn nên xem “La Dolce Vita” (Cuộc sống ngọt ngào) hoặc “8½” (Tám rưỡi) trước nhé. Đây là hai tác phẩm kinh điển nhất, thể hiện rõ nhất phong cách “Felliniesque” độc đáo của ông, và cũng là những bộ phim dễ tiếp cận nhất cho người mới bắt đầu. Bạn sẽ được chiêm ngưỡng những thước phim đầy tính biểu tượng và cảm nhận rõ nét sự hòa quyện giữa hiện thực và ảo ảnh mà mình đã nhắc đến.
2. Dù các rạp chiếu phim Việt Nam không thường xuyên trình chiếu phim kinh điển, nhưng bạn có thể tìm kiếm các buổi chiếu đặc biệt của các trung tâm văn hóa Ý (như Centro d’Italia ở Hà Nội hoặc Tp. Hồ Chí Minh) hoặc các câu lạc bộ điện ảnh độc lập. Thỉnh thoảng, họ sẽ tổ chức những sự kiện chiếu phim tưởng nhớ các đạo diễn vĩ đại, và biết đâu bạn sẽ có cơ hội xem phim Fellini trên màn ảnh lớn đấy! Hãy chịu khó theo dõi các trang fanpage hoặc website của họ nhé.
3. Các tác phẩm của Fellini thường được phát hành dưới dạng đĩa DVD/Blu-ray chất lượng cao hoặc có mặt trên các nền tảng streaming quốc tế. Một số nền tảng phổ biến có thể có thư viện phim kinh điển phong phú mà bạn có thể truy cập từ Việt Nam (thông qua VPN hoặc các dịch vụ đăng ký quốc tế). Mình thường dùng cách này để “cày” lại những bộ phim yêu thích và đắm chìm vào từng khung hình.
4. Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu hơn về Fellini, hãy thử tìm đọc các cuốn sách phê bình điện ảnh hoặc tiểu sử của ông. Mặc dù sách tiếng Việt về Fellini có thể chưa nhiều, nhưng các ấn phẩm tiếng Anh hoặc tiếng Pháp rất phong phú. Đọc sách sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về bối cảnh sáng tạo, triết lý nghệ thuật và cuộc đời đầy thú vị của vị đạo diễn thiên tài này, từ đó càng thêm trân trọng những tác phẩm của ông.
5. Âm nhạc của Nino Rota là một phần không thể tách rời của điện ảnh Fellini. Sau khi xem phim, đừng quên tìm nghe lại những bản nhạc phim của Rota nhé. Chúng không chỉ đơn thuần là nhạc nền mà còn là những bản giao hưởng của cảm xúc, giúp bạn tái hiện lại không khí của bộ phim và cảm nhận sâu sắc hơn về thế giới mà Fellini đã tạo ra. Mình đảm bảo bạn sẽ bị những giai điệu này mê hoặc đấy!
Quan trọng cần nhớ
Federico Fellini không chỉ là một đạo diễn điện ảnh, mà là một “nhà thơ” của màn ảnh, người đã biến những giấc mơ, ký ức và thế giới nội tâm phức tạp thành nghệ thuật. Phong cách độc đáo của ông, pha trộn giữa siêu thực và hiện thực, đã định hình lại khái niệm điện ảnh và để lại một di sản vĩ đại cho nhân loại. Những bộ phim của ông là lời mời gọi chúng ta cảm nhận bằng trực giác, khám phá chiều sâu tâm hồn con người và không ngừng nuôi dưỡng trí tưởng tượng. Ông mãi mãi là nguồn cảm hứng bất tận cho những ai tin vào sức mạnh của nghệ thuật và những điều kỳ diệu trong cuộc sống.
Câu Hỏi Thường Gặp (FAQ) 📖
Hỏi: Điều gì làm nên phong cách làm phim độc đáo, không lẫn vào đâu được của Federico Fellini mà khiến nhiều người mê mẩn đến vậy?
Đáp: Ôi, đây là một câu hỏi mà mình nghĩ rất nhiều bạn cũng thắc mắc đấy! Phong cách của Fellini ấy à, nó giống như một giấc mơ vậy – lộng lẫy, đôi khi kỳ lạ, nhưng lại vô cùng cuốn hút và tràn ngập cảm xúc.
Mình cứ gọi ông ấy là “phù thủy của những giấc mơ điện ảnh” bởi ông luôn có khả năng pha trộn giữa thực tế và ảo ảnh một cách tài tình. Bạn sẽ thấy trong phim của ông ấy rất nhiều hình ảnh mang tính biểu tượng, những nhân vật cường điệu hóa đầy màu sắc, và một không khí carnival tưng bừng mà đôi khi cũng có chút u buồn.
Mình nhớ nhất là khi xem phim của Fellini, mình cứ có cảm giác như đang lạc vào một thế giới siêu thực, nơi mà mọi thứ đều có thể xảy ra, và mỗi cảnh quay đều là một bức tranh sống động.
Ông ấy không chỉ kể chuyện, mà còn vẽ nên những bức tranh tinh thần, chạm đến những khía cạnh sâu kín nhất của tâm hồn con người, từ niềm vui, nỗi buồn, khao khát cho đến sự phù phiếm của cuộc đời.
Đó chính là cái “chất Fellini” mà không ai có thể bắt chước được!
Hỏi: Nếu mình mới bắt đầu khám phá điện ảnh của Federico Fellini, bạn có thể gợi ý những bộ phim nào nên xem trước để dễ “nhập môn” không?
Đáp: Tuyệt vời quá! Mình rất mừng vì bạn muốn bước chân vào thế giới của Fellini. Nếu là lần đầu tiên, mình thành thật khuyên bạn nên bắt đầu với hai kiệt tác kinh điển nhất của ông ấy: “La Dolce Vita” (Cuộc sống ngọt ngào) và “8½”.
Đây giống như hai cánh cửa lớn mở ra phong cách điện ảnh đặc trưng của Fellini vậy. “La Dolce Vita” sẽ đưa bạn đến với một Rome hoa lệ, phồn vinh nhưng cũng đầy những bi kịch ẩn giấu, với những thước phim biểu tượng đã đi vào lịch sử điện ảnh.
Mình cứ ngỡ mình là Marcello Mastroianni trong phim đấy, lạc giữa Rome hào nhoáng mà nội tâm trống rỗng. Còn “8½” thì lại là một hành trình nội tâm sâu sắc, một bức thư tình mà Fellini gửi gắm đến chính quá trình sáng tạo nghệ thuật của mình.
Mình tin rằng bất cứ ai làm công việc sáng tạo, hoặc đơn giản là đang tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống, cũng sẽ tìm thấy mình trong những suy tư của đạo diễn Guido Anselmi.
Cả hai bộ phim này đều vừa mang tính giải trí, vừa có chiều sâu triết lý, rất dễ để bạn “bị cuốn” vào và hiểu được phong cách đặc trưng của Fellini đó!
Hỏi: Mặc dù đã qua nhiều thập kỷ, tại sao Federico Fellini vẫn được coi là một trong những đạo diễn vĩ đại nhất mọi thời đại và tầm ảnh hưởng của ông ấy vẫn còn rất lớn đến điện ảnh hiện đại?
Đáp: Đúng vậy! Mình cũng thường tự hỏi tại sao một đạo diễn từ thế kỷ trước lại có thể có sức sống mãnh liệt đến vậy trong lòng khán giả và giới làm phim hiện đại.
Mình nghĩ, lý do lớn nhất là bởi Fellini không chỉ tạo ra những bộ phim, ông ấy đã tạo ra một ngôn ngữ điện ảnh riêng, một phong cách kể chuyện chưa từng có.
Ông đã dũng cảm phá vỡ mọi quy tắc truyền thống, đẩy ranh giới của điện ảnh đến một tầm cao mới, nơi mà giấc mơ và hiện thực hòa quyện vào nhau. Chính vì thế mà cho đến tận bây giờ, rất nhiều đạo diễn trẻ, cả ở Việt Nam và quốc tế, vẫn lấy cảm hứng từ cách ông xây dựng nhân vật, cách ông sắp đặt bối cảnh, hay cách ông sử dụng hình ảnh để truyền tải cảm xúc.
Cái thuật ngữ “Fellini-esque” (kiểu Fellini) đã trở thành một tính từ để miêu tả những bộ phim có phong cách siêu thực, giàu hình ảnh và đầy chất thơ đó.
Mình nghĩ cái di sản lớn nhất của Fellini là ông ấy đã dạy cho chúng ta rằng điện ảnh không chỉ là kể một câu chuyện, mà còn là tạo ra một trải nghiệm, một thế giới mà bạn có thể đắm chìm vào, và những bộ phim của ông ấy vẫn sẽ mãi là nguồn cảm hứng bất tận cho những ai yêu và làm điện ảnh.






